
Mặc dù kinh doanh, buôn bán vất vả và thu nhập tốt nhưng so với hàng xóm làm cò đất, tôi vẫn còn kém xa.
Nhà ở mặt tiền, tôi buôn bán biết áp dụng công nghệ, quà cáp, có duyên nên khách khá đông. Hai vợ chồng quay cuồng ở cửa hàng từ sáng đến 9h đêm, buổi trưa nghỉ 3 tiếng. Thu nhập thuộc dạng tốt hơn 130 triệu một tháng, nhưng quay sang nhìn anh hàng xóm thì không nghĩa lý gì.
Nhà anh ấy dân gốc Bình Dương, vài năm trước chỉ làm ruộng, trồng đậu bắp mang ra chợ đầu mối bán, rồi tích cóp mua căn nhà gần đó 1,4 tỷ. Cứ có tiền là anh ấy mua đất sang tay, mỗi lô kiếm vài trăm.
Nhóm anh ấy mua những lô đất vài chục tỷ ở Phú Giáo rồi phân lô 1.000m2 bán cho khách, mua sỉ bán lẻ nên giàu nhanh chóng. Căn nhà mua lúc trước bán cho công ty nhôm được 6,5 tỷ, lời gấp bao nhiêu lần tiền vốn bỏ ra. Cuộc sống nhàn nhã, chơi không, béo tốt. Tài sản sơ sơ cũng gấp ba lần tôi.

Nếu nhìn vào thu nhập của cò đất, tôi cũng định ăn theo, một năm giao dịch vài vụ thì cũng kiếm được hơn trăm triệu đồng rồi.
Tôi thấy với giá đất tăng liên tục thế này thì nhà nhà đi làm cò đất cũng không có gì lạ. Để cạnh tranh, cò đất sẽ bày ra nhiều chiêu trò để đẩy giá, bán được hàng như thời gian vừa qua. Do đó, cần kiểm soát việc hành nghề của môi giới nhà đất. Việc cấp phép hành nghề tương tự như môi giới chứng khoán là giải pháp tốt.
25 năm làm IT không bằng ở quê buôn đất
Hiện nay tôi đã mua được chung cư, ô tô và có 5 tỷ đồng tiết kiệm – không hơn không kém người buôn đất dưới quê.
Lứa chúng tôi thuộc thế hệ đầu 8x, sinh ra và lớn lên ở miền Trung. Thời chúng tôi đi học, công nghệ thông tin vừa mới bắt đầu được biết đến. Phòng máy tính của cả trường chỉ có 5 chiếc, to như cái bàn học.

Chúng tôi, dù trưởng thành từ những bài lập trình nền tảng Pascal, nhưng hầu hết ai cũng thành đạt bằng nghề IT. Một số bạn gái theo ngành Database (cơ sở dữ liệu), còn lại hầu hết con trai người thì theo ngành System Admin (quản trị hệ thống), người thì theo Business Anslysis (phân tích nghiệp vụ), số ít vẫn còn đang làm Teach Lead (trưởng kỹ thuật) chủ yếu về lập trình.
Trong số đó, khoảng 30% đã lên làm sếp lớn các tổng công ty, tập đoàn trong và ngoài nước. Thu nhập trung bình không ai dưới 20 triệu đồng một tháng, có bạn lên tới 300 triệu đồng (làm ở nước ngoài), có bạn thì làm giảng viên một trong những trường khoa học hàng đầu nước nhà. Đặc biệt, có những bạn mở công ty sản xuất phần mềm có tới 30% người dùng ở các công sở (Việt Nam) và có một bạn lập trình gia công phần mềm cho các truyền hình ở Nhật hàng năm doanh thu lên tới cả ngàn tỷ đồng.
Mỗi khi họp nhau, chúng tôi đều tự hào vì là tập thể công nghệ và ít nhiều có đóng góp cho ngành công nghệ thông tin nước nhà.
Sau gần 25 năm lăn lộn với nghề, chúng tôi nhìn lại, ai cũng vợ con nhà cửa đầy đủ ở Hà Nội. Nhưng mức sống cũng chỉ đạt được trung bình. Phần lớn là một căn chung cư, một khoản tiết kiệm loanh quanh một tỷ đồng và một xe hơi. Tình tài sản trung bình cùng chỉ trên dưới 5 tỷ.
Cùng lứa chúng tôi, có những người khác trường khác lớp học hành không đạt, lập nghiệp ở quê (vùng quê thuần nông). Đa số làm công nhân các khu công nghiệp hoặc làm công việc bình thường với mức thu nhập 5-7 triệu đồng. Vậy mà trong thập kỷ gần đây, đất đai ở nông thôn tăng phi mã, các bạn ở quê người ít thì vài sào, nhiều thì cả mẫu, rồi đất vườn, đất ở cha mẹ để lại, tình sơ sơ cũng 5-7 tỷ.
Mà tôi cũng chẳng hiểu sao một sào đất ruộng lại có người mua cả 5-7 trăm triệu đồng. Không biết họ làm gì trên mảnh đất đó mà lại thu mua hét giá cao như vậy. Những anh em ở quê tính tài sản cũng chẳng thua kém những người đi xa bươn chải như chúng tôi.
Nhiều lúc tôi nghĩ thật tủi thân cho lớp người trẻ và có cống hiến khoa học, rất lam lũ và chịu khó, nhưng thành quả đạt được không bằng mấy anh đi buôn đất.
Nếu không có chính sách thắt chặt đầu cơ đất đai, đẩy giá nhà đất lên cao phi lý, thì nhà nhà, người người đổ xô vào đất đai, chẳng còn ai muốn đi làm thì giới khoa học sẽ dần mai một ý chí phấn đấu.
Nguồn: Vnexpress